Sa cơ

Bà Nguyễn Thị Lệ Hoa (55 tuổi, ngụ Bà Rịa-Vũng Tàu) vốn là một doanh nhân, kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Bà có một công ty lớn và làm ăn phát đạt. Các con của bà đã lớn khôn, lập gia đình và ra ở riêng. Nếu không có biến cố xảy ra với gia đình, người phụ nữ ấy có lẽ sẽ mãi sống hạnh phúc trong sự giàu có.

Chồng của bà Hoa bị bệnh hiểm nghèo. Quyết định cứu sống chồng bằng mọi cách, bà giao lại công việc cho người khác và tháp tùng chồng ra nước ngoài điều trị. Sau vài năm đi nước này, nước kia nhưng bệnh của chồng bà cũng không thuyên giảm, ngược lại, càng có dấu hiệu nặng nề hơn.

Khi giới y khoa nói “bó tay” thì cũng là lúc chồng bà Hoa ra đi mãi mãi. Cũng trong thời điểm đó, tình hình kinh tế của công ty gặp nhiều biến cố. Vì phải chi rất nhiều tiền cho chồng điều trị, bà Hoa gần như rơi vào tình trạng kiệt quệ tài chính.

Sau cơn khủng hoảng, bà dần cân bằng lại được cuộc sống. Tuy nhiên việc làm ăn sa sút và kết cục, công ty bị phá sản. Trong tay còn ít bất động sản, bà Hoa buộc phải bán và sống dựa vào nguồn tiền này. Những năm về sau, hầu như bà thay đổi nơi ở liên tục để sống qua ngày. 

Nơi đầu tiên bà đến là nhà của các con. Hôm nay bà ở với đứa này vài hôm, ngày khác lại ở với đứa khác dăm bữa, nửa tháng. Nhưng vì “sĩ diện”, bà không muốn trở thành gánh nặng cho các con. Bà bắt đầu nhờ đến những mối quan hệ của mình. Bà đến nhà người bạn này rồi xoay sang nhà đối tác làm. Cuộc sống cứ thế kéo dài cho đến ngày bà chết, trong tư thế treo cổ... 

Cánh cửa khoá trái

“Hôm nay nhà bận quá, chị vào trong nghỉ ngơi chờ tui chút nhé!”, bà Lan nói khi bà Hoa lặn lội đến chơi từ sáng sớm. Trước đây, bà Hoa vừa là bạn chơi vừa là bạn buôn bán, làm ăn. Cả hai cũng khá thân thiết. Bà Lan là một chủ doanh nghiệp nhỏ, sản xuất theo dạng hộ gia đình.

Cơ sở của bà chuyên sản xuất thùng giấy, bìa carton giao cho các đại lý bán lẻ. Cũng vì sản xuất tại nhà nên hôm bà Hoa tới nhà chơi, cũng là lúc giờ làm việc bắt đầu, công nhân đông nên bà Lan không thể bỏ bê công việc. Hơn nữa, việc bà Hoa tới chơi đã thành lệ, không phải mới tới lần đầu nên bà chỉ lo công việc.

Biết bạn lâm vào cảnh “sa cơ lỡ vận” nên bà Lan cũng không nói hay than trách gì về việc bà hay lui tới. Mà nói thẳng ra là với bà Lan, việc thêm một cái chén và đôi đũa cũng chẳng sao. Thậm chí, bà còn khuyên bạn nên ở lại đây lâu hơn.

“Sáng hôm đó như thường lệ, tôi đưa bà Hoa vào căn phòng mà trước đây bà ấy hay ở mỗi khi đến. Mải làm việc và nói thật là cũng quên mất là bạn tới, nên tôi cứ để bà ấy một mình trong căn phòng. Đến trưa, tôi mới chợt nhớ và kêu người gọi bà ấy ra ăn cơm, tiện thể xin lỗi luôn. Gọi mãi mà không thấy bà ấy trả lời, chúng tôi tưởng là bà ấy ngủ quên...”, bà Lan tường thuật lại vụ việc với lực lượng điều tra.

Bà Lan tường trình tiếp: “Vì cửa được khoá từ bên trong, chúng tôi đập cửa mạnh hơn nhưng cũng không được. Nghĩ là có chuyện không ổn, có khi nào bà ấy đói mà xỉu không? Lúc đó tôi bắt đầu thấy run. Không còn cách nào khác, chúng tôi buộc phải phá cửa vào. Đến khi mở được khóa, đẩy cửa thì bị vướng. Đẩy mạnh thì cửa mở toang ra, đập vào mắt chúng tôi là cảnh bà Hoa trong tư thế treo cổ nửa ngồi, nửa quỳ”.

“Tá hoả, chúng tôi đỡ bà ấy xuống, nghĩ là còn có thể cứu sống và nhanh chóng cắt sợi dây đang siết chặt cổ bà ấy. Ngay sau đó, chúng tôi cũng gọi công an”, bà Lan kể lại vụ việc.

Xác định còn nhiều nghi vấn liên quan đến cái chết của bà Hoa, lực lượng điều tra tiến hành khám nghiệm hiện trường. Hiện trường là một căn phòng nhỏ, khoảng 10m2, có cửa sổ nhưng vì giáp ranh với nhà bên cạnh nên có cũng như không và phải đóng suốt ngày. Giữa phòng có trải một tấm nệm, trên tường phía đối diện cửa ra vào có đóng mấy cái đinh, để móc quần áo.

“Vật để thắt cổ là những sợi dây nilon, màu đen dùng để cột các thùng carton, đầu dây thắt cổ được móc trên những cái đinh để móc quần áo”, người nhà bà Lan khai với lực lượng điều tra. Khi được hỏi, sợi dây dùng để thắt cổ ở đâu, bà Lan cho biết: “Chúng tôi sợ nên đã đem đốt”.

Sở dĩ cơ quan chức năng còn nghi vấn bởi trên cổ nạn nhân có vết rách và những chấm đỏ giống như bị vật sắc nhọn, kiểu như bàn chải sắt hay các vật dụng tương tự đâm vào. Nhưng ai sát hại bà Hoa và động cơ là gì? Nếu là tiền thì có lẽ không phải, bởi bà Hoa đang trắng tay. Liệu có bí mật nào còn ở trong đầu bà ta hay về chuyện làm ăn trước đây? Đó là những câu hỏi được đặt ra và cơ quan chức năng phải trả lời để tìm ra nguyên nhân cái chết.

Đến khi chuyên gia pháp y vào cuộc giám định cho thấy, cổ có vết rách ngang, dài khoảng 20cm, nhiều dấu chấm lạ. Có tụ máu dưới da tương ứng với các vết chấm. Riêng não xung huyết, ứ máu.

Chuyên gia pháp y, bác sĩ, luật gia Phạm Việt Hải, bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM chia sẻ: “Khi giải phẫu, tiến hành lột da đầu nạn nhân, chúng tôi không phát hiệnđược gì. Kể cả dấu vết của đánh đập. Tuy nhiên, vết rách ở cổ và những dấu chấm lạ, từ trên xuống dưới, chếch qua trái khiến chúng tôi nghi vấn”.

Chuyên gia pháp y phân tích thêm: “Cơ chế hình thành những dấu chấm này là do đâu? Nhìn kỹ thì giống như những đầu đinh châm vào hay có một loại bàn chải sắt ấn vào. Lùng sục khắp nơi và hỏi người ở trong ngôi nhà thì không hề có những vật dụng như thế. Ngồi trên xe từ Vũng Tàu về, chúng tôi đắn đo, tính toán, suy nghĩ. Về gần đến TP.HCM, chúng tôi mới phát hiện ra...”.

Theo chuyên gia này lý giải: “Trong lúc hoảng sợ, những người giải thoát cho bà Hoa đã cắt vào da, tạo thành vết đứt và đâm thành những chấm đỏ. Hỏi lại, người nhà cho biết: Vì khi đưa bà Hoa xuống, sợi dây nilon siết rất chặt và căng, khi lấy dao thì cắt không được nên đã cắt nhầm phải da của bà ấy. Chuyển qua kéo, cũng vì căng quá nên hai đầu kéo cứ đâm liên tục vào cổ”.

“Khi đó chúng tôi chỉ nghĩ làm cách nào để giải thoát một cách nhanh nhất cho nạn nhân chứ không suy tính gì khác hơn. Lúc đầu thì không thấy gì, nhưng sau khi nghe các bác sĩ hỏi, chúng tôi mới ngớ người vì đã tạo thành những vết thương cho nạn nhân”, người nhà nạn nhân cho biết.         

*Tên nạn nhân đã được thay đổi  

Chết vì túng quẫn và tủi thân

Khi giải phẫu tử thi, chuyên gia pháp y cho biết, nguyên nhân nạn nhân chết do ngạt cơ học, vì treo cổ. Căn cứ kết quả giám định và phân tích những dấu vết tại hiện trường, cơ quan điều tra xác định bà Hoa đã tự tử. Một phần vì tâm lý “đi xin ăn”, phần khác bị “bỏ rơi” cả buổi sáng nên nạn nhân tủi thân dẫn tới nghĩ quẩn.

Còn nữa...

C.T