Tôi năm nay 28 tuổi đã lấy chồng được 3 năm. Hiện nay làm nhân viên chăm sóc khách hàng của 1 công ty truyền thông tại Hà Nội. Công việc không có gì phức tạp nhưng chỉ tội phải làm ca làm kíp. Khi chưa có gia đình thì làm ca nào cũng được nhưng khi có con mọn mà nghĩ cảnh đêm hôm tôi thật sự oải. Vậy nên lúc nào cũng ấp ủ ý nguyện được chuyển vị trí, chỉ làm giờ hành chính để có thêm thời gian cho gia đình.

Đợt giáp Tết, tôi cũng đến sếp để đặt vấn đề chuyển vị trí này hay ít nhất là sắp xếp được bớt ca đêm. Cũng quà cáp chu đáo, cả vợ cả chồng cùng tới, nói năng đặt vấn đề tử tế vậy mà cái chúng tôi nhận được chỉ là sự thờ ơ, lạnh nhạt, không 1 lời hứa hay sự hợp tác nào. Chán nản ra về, và tôi còn nghỉ đến cả phương án nghỉ việc để tìm một công việc khác phù hợp hơn.

Không được việc, tôi thất vọng ra về và thầm nghĩ đúng là ông già khó tính và thắc mắc sao ông ấy lại khác ngày thường thế, mọi ngày thì cười nói, tán tỉnh chị em ra trò mà nay thì sầm sì khó gần đến sợ. Sếp tôi 45 tuổi, nghe nói đã bỏ vợ 4 năm, tính tình lả lướt, rất hay dở lời ong bướm với chị em chúng tôi. Nhiều khi chị em nào mà nhát hoặc chưa chồng có khi còn thấy sợ và không an toàn khi nói chuyện với sếp.

Ảnh minh họa

Sau ngày đến sếp xin xỏ không thành tôi cũng không nghĩ gì đến chuyện đó nữa. Đến tận ngày khai xuân vừa rồi, sếp đích thân xuống phòng tôi chúc Tết. Rồi dở một cái giọng rất nghiêm trọng nói các tổ trưởng lần lượt vào phòng tôi bàn chuyện. Trong đó có tôi, sau vài chị tổ trưởng của tổ khác vào gặp sếp, rồi tôi cũng gõ cửa vào gặp. Trong đầu chỉ nghĩ, sếp có kế hoạch gì mới cho năm mới chứ chẳng thể nào nghĩ được cuộc nói chuyện đó lại là đầu mối để dẫn đường tôi trở thành kẻ ngoại tình.

Vừa vào, sếp cười rất tươi, hỏi han qua loa Tết nhất thế nào. Khác hẳn thái độ hôm đến nhà. Sau đó phân trần: “Hôm em đến nhà tôi, đang có chút chuyện bực mình nên mới mất lịch sự với vợ chồng em như thế.”Tôi chỉ cười và nghe sếp nói tiếp: “Chuyện đổi vị trí tôi e là khó khăn, vì còn nhiều chị em khác, tôi sợ không sắp xếp được”. Đã nói vậy rồi, tôi cũng chỉ vâng, hình như hơi lệch bài của sếp thì phải, lẽ ra tôi phải năn nỉ xin xỏ sếp để ông ta thấy mình đang cần thiết mức độ nào.

Thấy tôi như vậy, ông sếp già đành lật bài: “Nói là khó nhưng không phải không sắp xếp được. Nãy được mừng tuổi rồi, em có tính mừng tuổi lại tôi không?” – Tôi thật sự vẫn không hiểu ý của ông ta là gì lúc đó. Sau thấy ánh mắt không bình thường của ông ta tôi mới lờ mờ nhận ra chuyện. Tôi sợ và xin phép ra khỏi phòng. Ông ấy còn nói thêm: “Em cứ về suy nghĩ, mọi chuyện chẳng mất gì với em cả, chồng con có rồi còn lo gì, tôi đợi em và sẵn sàng sắp xếp em lên phòng điều hành với mức lương hậu hĩnh”.

Rồi cứ nghĩ con nhỏ sắp được 1 tuổi, hết thời gian ưu tiên mà phải bỏ con ở nhà đi làm thì tội quá, loanh quanh suy nghĩ, tôi quyết định gặp sếp lần 2. Vả lại, tôi cũng nghĩ, mình thả cho ông ta 1 lần, mình cũng chẳng thiệt thòi gì mà lại được lợi thêm. Vậy nên…

Ngay ngày hôm sau đó, tôi đã chủ động hẹn gặp sếp và nhẹ nhàng vào nhà nghỉ để nhận quyết định điều chuyển vị trí công tác. Cứ nghĩ đơn giản là không sao vì mình đã là gái có chồng, làm chuyện bỉ ổi kia cũng chỉ vì chồng vì con nên không có gì nặng nề. Vậy mà khi cầm quyết định trong tay, tôi lại thấy mình thật nhục nhã, ê chề. Chính tôi thấy ghê tởm bản thân mình.

Mọi chuyện hiển nhiên chồng tôi vẫn không hay biết, chỉ biết rằng, trong công ty có chị chuyển đi nên được xét vào vị trí mới phù hợp. Trước mặt chồng con tôi vẫn vui vẻ và tỏ sự mãn nguyện khi được làm vị trí mới nhàn hơn mà lương lại cao hơn. Nhưng đằng sau nó là một sự dằn vặt lớn, nó buộc lấy tâm trí tôi khiến cuộc sống của tôi lúc nào cũng ngột ngạt, khó chịu và bí bách. Không biết cái cảm giác này còn đeo bám tôi đến tận khi nào nữa đây? Bây giờ mỗi ngày đến công ty gặp sếp là một cực hình với tôi, nhưng giờ mà nghỉ việc thì coi như tôi mất cả chì lẫn chài, tôi biết phải làm sao?

Theo Phunuonline