Trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, đất nước ta phải đối mặt với đế quốc Mỹ, một nước cường quốc trên thế giới. Với lòng yêu quê hương đất nước nồng nàn, căm thù giặc sâu sắc, quyết không đội trời chung, tháng 2/1964, ông Nguyễn Thế Thống, khi ấy là một chàng trai trẻ đã tình nguyện nhập ngũ lên đường đi chiến đấu đánh đuổi giặc ngoại xâm, bảo vệ tổ quốc.

Thương binh Nguyễn Thế Thống.

Thời kỳ năm 1964 đến 1975, trên 10 năm, ông tham gia chiến đấu ở nhiều chiến trường với lòng dũng cảm không sợ hy sinh. Ông đã có nhiều thành tích trong chiến đấu, được Đảng, Nhà nước và đơn vị trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Giải phóng 1,2,3; HCKC hạng 2; Kỷ niệm chương đợt tấn công kiên cường nổi dậy ở Bình Trị Thiên. Ông được kết nạp Đảng năm 1970.

Ngày 30/4/1975, một sự kiện lịch sử trọng đại, đất nước được hoàn toàn hòa bình, thống nhất, độc lập. Đồng bào nhân dân cả nước vô cùng vui mừng phấn khởi, cùng vang lên khúc ca: “Mùa xuân này về trên quê ta... mà niềm vui nay đến bất ngờ/ Niềm vui như trong đêm mơ...” cả nước một biển người, một rừng cờ, rừng hoa cùng xuống đường hô vang khẩu hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm; Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta và Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, muôn năm...” .

Trong niềm vui đó ông cũng vinh dự, tự hào khi đã góp phần nhỏ bé của mình chiến đấu đánh đuổi giặc ngoại xâm, đem lại niềm vui cho cả dân tộc, đất nước được hòa bình, thống nhất. Tháng 8/1975, ông được về phục viên là thương binh tỉ lệ thương tật 25%, và chuyển ngành công tác tại Phòng Lao động thương binh xã hội huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa (vào năm 1976). Công tác ở cơ quan huyện đến tháng 1/1988, ông được về nghỉ hưu. Trong giai đoạn này gia đình của ông vô cùng khó khăn, vợ ông là cô giáo trường làng, con còn nhỏ, bố mẹ già nua, khó khăn chồng chất khó khăn.

Với ý chí, nghị lực dũng cảm của anh bộ đội cụ Hồ, ông không chịu bó tay mà đã làm đơn xin chính quyền địa phương ra khai hoang đất khu vực dưới chân đường 10, gần cầu Sài bây giờ. Được chính quyền địa phương đồng ý, đến cuối năm 1988 ông “hành quân” ra vùng đất này với diện tích ước chừng 7 thước, bên cạnh sông Sài rậm rạp sim mua, nam lác. Ông bắt tay vào công việc trở thành một nông dân thực thụ, mọi người biết đến xì xào bàn tán, nói vào, nói ra chê bai,... cho ông là người quá liều, dám “bẻ nạng” chống trời.

Bắt đầu công việc với bao nhiêu việc trắc trở, khó khăn nhưng không làm cho ông nản lòng, nhụt ý. Công việc chủ yếu là khai hoang, đánh bắt cá tự nhiên, trồng cây chắn sóng và san lấp mặt bằng. Công việc này đòi hỏi cũng khá nhiều vốn, ông đã vay ngân hàng, bạn bè, anh em để có vốn trang trải.

Trên 10 năm vật lộn với đất, với trời, nhiều năm bão lớn, lụt to, gia đình ông bị thiệt hại nhiều, nhưng không hề kêu ca, ông nói: “Thua keo này, bày keo khác/Trời làm mất bắt đất phải đền”. Rồi ông lại lao vào việc như con ong cần mẫn. Nhiều lúc khó khăn, vất vả ông lại tự động viên mình. Vẫn yêu đời thốt lên ngâm những vần thơ: “Bàn tay ta làm nên tất cả/Có sức người sỏi đá cũng thành cơm...” – bài ca Vỡ Đất sáng tác của Hoàng Trung Thông.

Chúng tôi vô cùng cảm phục về ý chí nghị lực, lòng dũng cảm của ông - người lính cụ Hồ. Có thể nói, ông là người có nghị lực vô cùng lớn khi biến vùng đất sình lầy sim mua trở thành vùng đất giàu tiềm năng phát triển kinh tế. Đây được ví như được công trình “thế kỷ” của gia đình ông.

Một thời gian dài đem sức người và tiền vốn đầu tư về công lao động không biết bao nhiêu mà kể, về vốn phải tính đến tiền tỉ, nguyên công tác san lấp mặt bằng phải thuê với khối lượng lớn, ước tính đến hàng ngàn m3 đất trở lên. Đến năm 2001, khi đã có một vùng đất ổn định trên 1000 m2, ông quy hoạch cụ thể: làm nhà bán kiến cố, xây dựng khu chăn nuôi, nơi thấp làm ao thả cá, trồng cây chắn sóng, cây ăn quả... (vào thời điểm năm 2004). Đến nay đời sống của gia đình ông được cải thiện nâng lên rõ rệt, gia đình tập trung để phát triển kinh tế và dành giụm tiền vốn để giải quyết công nợ.

Đặc biệt, vào năm 2015 Nhà nước thực hiện dự án nâng cấp QL 10 và xây dựng cầu Sài, đoạn đi qua phần đất của gia đình ông phải giải tỏa. Qua công tác kiểm kê xác định, gia đình ông vui vẻ chấp hành tốt về chủ trương chính sách của Đảng và pháp luật Nhà nước. Không do dự, băn khoăn, gia đình ông đã bàn giao 780m2 đất cho đơn vị thi công.

Ông Nguyễn Thế Thống, một người thương binh thật đôn hậu, chất phác, giàu nghị lực, anh dũng kiên cường trong mặt trận chiến đấu chống quân xâm lược. Trở về với đời thường, ông lại hăng say lao động sản xuất, buông tay súng, tay bút; cầm tay cuốc, tay cày, khắc phục khó khăn, vươn lên để chiến thắng nghèo nàn lạc hậu. Gương mẫu ở mọi lĩnh vực, ông được nhân dân noi gương học tập và quý trọng. Đúng như câu ca còn vọng mãi đến bây giờ: “hữu xạ tự nhiên hương”.

Tuy nhiên, trong niềm vui của ông vẫn còn đôi điều trăn trở khi diện tích đất của gia đình ông được tạo dựng chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu đất. Ông Thống mong mỏi được chính quyền các cấp tạo điều kiện giúp đỡ để gia đình ông có thể yên tâm làm ăn, ổn định cuộc sống.

PV