Ông kể: “Ngày 14/4/2012, Chi hội Nạn nhân CĐDC xã tiến hành đại hội, bầu tôi làm Chi hội trưởng thay cho ông Nguyễn Hữu Tùy chuyển lên nhận công tác Phó Chủ tịch Hội Nạn nhân CĐDC huyện Nam Sách. Sau đó là công tác bàn giao, thì phần quỹ do ông Nguyễn Duy Soan quản lý không khớp được.

Ảnh minh họa.

Câu chuyện này loanh quanh cho tới ngày 4/12/2015, buộc phải tiến hành cuộc họp tại Hội trường UBND xã, do ông Vũ Đức Tuệ - Thường trực, Trưởng Ban Kiểm tra Huyện hội và các ông Phạm Văn Nghị, Đinh Quốc Quang, là Ủy viên Ban Chấp hành Huyện hội, là đại biểu cấp trên đến dự, cùng 6 đồng chí lãnh đạo của chi hội xã tiến hành họp và lập chốt biên bản. Ông Nguyễn Hữu Tùy đã ký nhận nợ, phải trả 1.544.000 đồng và 4 suất cho vay cả gốc và lãi 1%/tháng cho ông Soan thủ quỹ vào ngày 15/12/2015”.

Mọi việc tưởng thế là xong, tất cả đều vui vẻ, tuyệt nhiên không ai nghĩ xấu về ông Nguyễn Hữu Tùy. Thế nhưng, điều bất ngờ khó hiểu lại xảy ra: Trước một ngày ông Tùy hẹn trả ghi trong biên bản, thì ông Bùi Xuân Thiêm, tân Chi hội trưởng lại nhận được Thông báo số 03/TB-HH của huyện hội do ông Hoàng Đình Sầm, Chủ tịch huyện hội ký về việc “thôi không cho ông Thiêm tham gia đề cử vào Ban Chấp hành Khóa II, nhiệm kỳ 2015-2020”, thông báo này như lửa được đổ thêm dầu.

Nhưng chưa hết, ngày 4/1/2016, Ban Kiểm tra huyện hội Nạn nhân CĐDC Nam Sách lại có kết luận: Do ông Tuệ ký nội dung bác biên bản ngày 4/12/2015, cũng do ông Tuệ chủ trì cuộc họp, ông Tùy đã ký nhận nợ và phải trả, nay ông Tuệ lại không công nhận kết quả do chính ông chủ trì họp nữa và khẳng định lại: “Ông Tùy không nợ hội”, như biên bản trước đây đã ký công nhận. Ông Tuệ viện dẫn đã hai lần Ban kiểm tra thâm nhập tìm hiểu, nên đã có kết luận trên.

Ở đây, chúng tôi nhận thấy: Việc các cựu chiến binh (CCB) nạn nhân CĐDC hầu hết là tuổi cao sức yếu, việc chi tiêu nhầm lẫn là chuyện rất bình thường, nếu nhớ lại được thì thông cảm với nhau, không thông cảm thì xét về chứng lý, vay trả qua quỹ thì phải tôn trọng ký nhận, đây là nguyên tắc “tiền đi liền với ruột”. Không xem, không hỏi, không ký là lỗi tại mình phải chịu, nên thâm nhập nghe người ta nói kiểu gió bay trên trời, thì không thể coi đó là căn cứ bác nợ cho ông Tùy được. Làm thế là sai nguyên tắc, còn làm cho tình hình mất đoàn kết càng sâu sắc thêm.

Đã vậy, chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều thông báo không đáng có lại liên tục dồn ép quay ra đòi nợ ông Thiêm, trong khi đó quỹ do hội viên đóng anh em lại cứ đòi ông Tùy, làm cho chuyện bé càng xé ra to, dẫn tới oán trách, mạt sát nhau.

Ngày 19/7/2016, buộc chi hội xã lại phải tổ chức cuộc họp, cũng do ông Vũ Đức Tuệ - Thường vụ, Trưởng Ban Kiểm tra Huyện hội và 3 lãnh đạo Thường vụ Đảng ủy xã, cùng toàn thể hội viên Chi hội Nạn nhân CĐDC xã họp lại.

Về cơ bản các ý kiến đều nhất quán và gay gắt, không thống nhất khi ông Tùy công khai tuyên bố “không trả nợ 1.544.000 đồng”, ông còn thách ông Nguyễn Duy Soan - thủ quỹ “muốn kiện đi đâu thì kiện”, rồi chửi nhau với hội viên, tự ý bỏ ra về. Hành động “chợ búa” ỷ vào cấp trên này đã làm tổn thương các CCB hội viên Chi hội Nạn nhân CĐDC xã.

Nên ngày 23/9/2016, buộc chi hội xã phải tổ chức cuộc họp gồm 22/33 hội viên tham dự, tất cả đồng loạt ký tên, nêu 5 điểm gửi cho ông Hoàng Đình Sầm - Chủ tịch Huyện hội Nạn nhân CĐDC đề nghị trả lời, nhưng ngòi nổ chưa được tháo thì ông Thiêm và anh em lại bị biến thành người vu cáo, trắng đen thêm lẫn lộn, làm cho việc khiếu kiện kéo dài, liên miên suốt 4 năm qua và chưa biết đến bao giờ mới kết thúc.

Là thương binh cách mạng đã viết nhiều về phong trào tấm gương tốt của các CCB, giờ phải cầm bút gạn đục khơi trong trải lòng để chuyển tâm tư, nguyện vọng chính đáng của đồng đội mình tới 3 cấp hội, Đảng, chính quyền các cấp. Tôi không khỏi chạnh lòng về cái giá phải trả của 1.544.000 đồng xương máu của anh em thật là quá đắt, khi mà toàn Đảng, toàn dân ta năm nào cũng phát động đồng hành, chung tay góp sức bằng tiền cụ thể, để xoa dịu nỗi đau chất độc da cam đioxin cho hàng vạn nạn nhân, đang phải thiệt thòi gánh chịu hậu quả cuộc chiến tranh khốc liệt để cho đất nước đơm hoa kết trái.

Nên chừng nào tiếng kêu bất công của anh em chưa thấu tâm can các cấp, thì chính chúng ta đang mắc nợ Đảng, Nhà nước và nhân dân. Tôi tự hỏi, cách ứng xử với nhau như thế liệu ai còn dám tin anh lính “cụ Hồ” chúng ta nữa?

Nguyễn Nam